VIÊM
GAN “C”, CÁI NH̀N CỦA MỘT BỆNH NHÂN
Nguyễn C2
Tôi muốn viết lại bệnh viêm gan
“C” (hepatitis C) và việc chửa trị của tôi đă lâu
lắm rồi, nhưng v́ nhiều lư do khác nhau, nhất là
v́ tôi vẫn nghĩ rằng ḿnh không có năng khiếu
viết lách, măi cho đến hôm nay tôi mới bắt
đầu được v́ một lư do đặc biêt:
vợ của một người bạn tôi vừa
được Bác sĩ cho biết là cũng bị bệnh
Viêm gan “C” như tôi và cần phải được
chửa trị. Sở dĩ tôi muốn viết lại v́
tôi nghĩ rằng những điều mà tôi đă đi qua
và kinh nghiệm sẽ giúp ích cho những ai đă lâm vào ḥan
cảnh như tôi và muốn chửa trị v́ sự
chửa trị rất là phức tạp và v́ thế có liên hệ rất nhiều
đến gia đ́nh, bản thân và những người
thân yêu khác.
Sau đây
là cách tŕnh bày của tôi về bài viết nầy:
I Phần
mở đầu – Nguyên do
II Bệnh trạng
III Chuẩn bị - Những
điều cần lưu ư
IV Chửa trị
V Kết quả
VI Những điều cần
lưu ư sau khi chửa trị xong.
Cũng
như những ai! Tôi đă vào Quân ngũ với một
mộng tưởng giúp được ǵ cho quê
hương yêu dấu đă qua quá nhiều khổ ải.
Một điều mà vào Thập niên 60 và 70 những
người tuổi trẻ có tâm tư như tôi đă
nghĩ và đă làm.
Tôi
không nhớ rơ là Nguyễn Khuyến hay Trần Tế
Xương đă viết rằng:
“Sông kia rày đă nên đồng,
Chỗ làm nhà
cửa, chỗ trồng ngô khoai,
Đêm đêm
tiếng ếch bên tai,
Giật ḿnh c̣n
tưởng tiếng ai gọi đ̣.”
Ngày nay,
với tuổi sáu mươi, và với bao đổi thay
của thế sự, ngẩm sự đời, cảm
thấy ḿnh chỉ là những con cờ để
được (bị!) sử dụng của những người chơi, những
người trong cuộc. Bây giờ chỉ c̣n có nhau, hăy
ngồi lại và hăy nh́n nhau trong t́nh thương yêu
ruột rà. Tôi không muốn viết nhiều những tâm t́nh
ở đây, trong bài viết nầy, mục đích của
tôi là nói về Bệnh Viêm gan “C”, một cái nh́n của
một Bệnh nhân, một người đă đi qua con
đường chửa trị và khá nhiều gian truân
để có thể giúp ích một chút nào đó cho những
ai bị lâm vào trường hợp như tôi và muốn
chửa trị.
Tôi
xin nhắc lại, bài viết nầy chỉ nói lên kinh
nghiệm bản thân của tôi và sự hiểu biết
của tôi mà thôi với mục đích để những
người mắc phải bệnh viêm gan C như tôi
cố t́m hiểu sâu xa hơn trước khi bước
vào giai đọan chửa trị để chuẩn
bị cho ḿnh và cho gia đ́nh một gian đọan khó
khăn mà ḿnh sẽ bước vào. Tôi muốn nói lại là
đây chỉ là cái nh́n của một con bệnh chứ
không phải của một Bác sĩ chửa bệnh
hoặc một chuyên khoa.
I PHẦN MỞ ĐẦU
– NGUYÊN DO
Đầu
tháng 5 năm 1969, sau khi tốt nghiệp tôi đă chọn
về Sư Đ̣an 2 Bộ binh, đóng quân tại
Quảng Ngăi. Hai năm rưởi bôn ba khắp mọi
nơi ở Quảng Ngăi, từ Mộ Đức,
đến Đức Phổ, lên Ba Tơ, Minh Long, B́nh
Sơn, xuống Sơn Tịnh, Tư Nghĩa, Nghĩa Hành,
cuộc đời chiến binh đă để lại cho
tôi rất nhiều kỷ niệm. Những ngày tháng ở
Ba tơ đă để lại cho tôi một sự
đớn đau cho cơ thể! “Muỗi Ba tơ” đă
để lại cho tôi một căn bệnh trầm kha!
Tôi đă bị sốt rét (malaria) trầm trọng! Tôi đă
nằm ở Bệnh viện II Dă Chiến Quảng Ngăi
hơn 6 tháng trời để chửa trị và tại
đây v́ mất máu quá nhiều tôi đă được
truyền (blood transfusion) 3 bịch máu trong thời gian
nầy. Một trong ba bịch máu nầy đă là nguyên nhân
khiến tôi bị bệnh Viêm gan “C” (Hepatitis C). Căn
bệnh kinh niên nầy đă kéo dài hơn 30 năm trời
trong người tôi! Nếu tôi nhớ không lầm th́
vị Tiểu đ̣an trưởng lúc đó, Ông ta cứ
tưởng tôi là người “giả đ̣ đau”
để khỏi phải đi hành quân!!!
Viêm
gan “C”, không phải chỉ bắt nguồn từ chuyền
máu mà thôi, đây chỉ là trường hợp của tôi,
nhưng viêm gan “C” có thể xảy ra bằng nhiều
trường hợp khác nhau.
Trong
một vài lần nghiên cứu, tự t́m hiểu th́
được biết Bệnh viêm gan “C” chỉ vừa t́m
được vào năm 1989, nhưng măi cho đến
năm 1992, thử nghiệm chứng bệnh nầy
mới ra đời cho nên những ai đă chuyền máu
trước đó thường dễ bị lây nhiểm vi
khuẩn nầy. Khi khám nghiệm Bác sĩ mới thấy
rằng những bệnh nhân bị viêm gan không phải A,
không phải B th́ phần lớn họ bị Viêm gan “C”. V́
vậy những người nào được truyền
máu trước năm 1992 dễ bị mắc bênh Viêm gan
nguy hiểm nầy hơn là những người truyền
sau nầy v́ những người cho máu sau nầy
được thử nghiệm kỹ càng trước khi
cho máu.
Những
đường lây nhiễm vi khuẩn (virus) Bệnh viêm
gan C:
-
Truyền
máu và các sản phẩm về máu (Trước 1992).
-
Dùng
kim chích chung (đây là trường hợp của những
người nghiện heroin, chích chóat).
-
Những
người làm việc trong Bệnh viện, bị tai
nạn, rủi ro tự chích vào người ḿnh mũi kim
bị nhiễm độc.
-
Qua
đường t́nh dục, sinh lư nếu bạn đă làm
t́nh với nh́êu ngướ
khác nhau một cách bừa băi.
-
Từ
mẹ sang con. Nếu người mẹ bị nhiễm
trùng và khi sinh máu của người mẹ đă pha lẫn
với máu người con. Trường hợp nầy
rất hiếm hoi.
-
Ngoài
ra, nếu nguười bị nhiễm vi khuẩn cho dùng
chung bàn chải đánh răng hoặc dao cạo râu.
(Washington
State Department Of Health HIV prevention & Education Services)
Sau khi xâm
nhập cơ thể, vi khuẩn C sẽ đi
đến gan và sinh sôi nảy nở tại đó, đa
số bệnh nhân không tự loại trừ
được vi khuẩn (virus) ra khỏi cơ
thể nên bệnh sẽ tiến triển
từ cấp tính (thường ít hơn 6 tháng) sang
lâu dài(chronic). Khoảng 80% trường hợp
nhiễm virus C sẽ chuyển sang lâu dài (kinh niên); 20%
trong số đó sẽ tiếp tục chuyển sang
xơ gan (chai gan, cứng gan) (cirrhosis) sau 20 năm (có khi lâu
dài hơn) nhiễm bệnh. Trong trường hợp
của tôi, vi khuẩn C đă tiềm ẩn vào khỏang 30
năm, lư do có lẽ tôi là người ít uống
rượu, bia và họat động nhiều nên cơ
thể tôi không cho phép vi khuẩn C dễ dàng họat
động. Vào khoảng 3% người xơ gan không
triệu chứng tiến triển sang ung thư gan mỗi
năm.
Các
lọai viêm gan C:
Khi nghiên
cứu qua Internet và t́m ṭi học hỏi, tôi được
biết có rất nhiều lọai vi khuẩn C khác nhau và
ảnh hưởng cũng như cách chửa trị
dễ hay khó là tùy ở mỗi lọai. Tôi muốn nói là
cách chửa trị dễ hay khó chứ tôi không muốn nói
ở đây la làm cách nào để chửa trị v́
hiện nay chỉ có hai lọai thuốc để chửa
trị bênh viêm gan hữu hiệu mà thôi.
-
Lọai
1 (A, B) : Có tỷ số lớn nhất trên toàn cầu và
ở Mỹ, Nhật Bản, Đài Loan, Âu Châu - khỏang
35% 1A, 35% 1B.
Lọai 1B : khó chửa
trị nhất. Bệnh trạng tôi ở vào trường
hợp nầy.
-
Lọai
2 & 3 : Rất ít, dễ chửa trị nhất,
thường thấy tại Pakistan
-
Lọai
4 : Phần đông tại Trung Đông và Châu Phi và Nam Phi.
-
Lọai
5 : Không thấy đề cập nhiều.
-
Lọai
6 & 7 : Thường t́m thấy ở Hồng Kông và Ma Cao.
Người
Việt chúng ta thường hay bị lọai 1A hoặc 1B.
Cho
dến ngày hôm nay, trên Thế giới vẫn chưa có
thuốc chích ngừa bệnh viêm gan C.
II BỆNH TRẠNG:
Vào những
năm đầu thập niên 70, tôi luôn cảm thấy
người ḿnh băi hỏai, mệt mỏi, hầu như tôi
không muốn làm một việc ǵ cả. Hai bả vai tôi
luôn luôn hầu như bị ai dần, nhừ và nhức mỏi.
Tôi đâu có biết được là người tôi
đang bị một căn bệnh trầm kha! – kinh niên.
Rồi những năm ở Hoa Kỳ, lúc ban đầu,
thật ra hơn 14 năm trời tôi đă phải đi
làm ca đêm (từ 10 giờ tối đến 7giờ
rưởi sáng, tôi những tưởng ḿnh thức khuya
quá nhiều nên cơ thể không chịu đựng nên
gnười luôn uể ỏai, nhưng sau nầy tôi
mới biết là v́ căn bệnh kinh niên! Tôi lúc nào cũng
muốn ngủ và mắt tôi bị vàng. Ăn uống ít
mấy khi ngon miệng.
Cho
đến năm 1993, khi tôi đang làm cho DOE (Department of
Energy), tôi được chỗ làm cho thử máu một
cách kỷ lưỡng (thouroughly) và nhờ vào đó Bác
sĩ đă t́m ra căn nguyên cơn bệnh.

III ChuẨn bỊ - NhỮng điỀu cẦn lưu ư:
Trứơc
khi chửa trị, bạn cần phải chuẩn bị
kỹ lưởng cho ḿnh, cho Gia đ́nh về thể xác
cũng như tinh thần v́ những phản ứng
phụ (side effects) của việc chửa trị rất
khó lường và dễ đưa đến bỏ
cuộc và gia đ́nh không được đầm ấm.
1.
Chuẩn
bị cho ḿnh:
Trước khi vào chửa
trị bạn phải được Bác sĩ tin chắc
rằng bạn có đủ khả năng về sức
khỏe để theo đuổi việc chửa trị
v́ nó kéo dài trong một năm trời chứ không phải
một ngày, một tháng!
Trứơc hết Bác
sĩ phải khám tổng quát về họat động
của Gan bạn (Liver function test). Nếu cần, phải
làm “liver biopsie” để xem gan của bạn đă bắt
đầu chai cứng(cirrhosis) chưa. Nếu gan bạn
đă bắt đầu chai cứng th́ phải bắt
đầu chửa trị ngay.
Ng̣ai ra, bác sĩ cũng
phải khám xem những bộ phận khác của bạn có
cho phép việc chửa trị hay không: Bạn phải
thử máu để xem trong bạn có bao nhiêu vi khuẩn
trong 1 millileter, bạn có bao nhiêu hồng huyết cầu
(red bood cells), bao nhiêu bạch huyết cầu (white bood cells)
trong 1 milliliter v́ điều nầy sẽ giúp bạn và bác
sĩ có thể theo dơi sự tiến triển (progress) trong
việc chửa trị một cách dễ dàng. Bác sĩ
cũng phải khám ruột, bao tử để biết
chắc cơ thể (physical) bạn có thể chịu
đựng được trong suốt thời gian
chửa trị.
Bạn tuyệt đối
không được dùng rượu, bia v́ rượu bia
sẽ gíup việc phá hủy gan nhiều và nhanh chóng hơn.
Việc khám nghiệm máu
kỹ lưỡng (throughly) Bác sĩ sẽ cho bạn
biết bạn bị bệnh viêm gan “C” nào (type). Việc
chửa trị sẽ có kết quả ra sao. Bạn có hy
vọng bao nhiêu phần trăm của sự thành công!!!
Như tôi đề cập
ở trên, lọai 1A, 1B là khó chửa trị nhất. Theo
tôi được biết từ một vài người
bạn đă chửa trị như tôi, họ chỉ
phải chửa có ba hoặc sáu tháng, nhưng riêng tôi, tôi
phải đi qua một năm đúng. Sau khi chửa
trị, cứ hằng sáu tháng hoặc một năm
bạn phải đi thử máu một lần để
được biết là vi khuẩn không c̣n họat
động nữa (remission).
Có như vậy bạn
mới biết rằng việc chửa trị đă thành
công.
Tôi xin nói sơ qua về
trường hợp chửa trị của tôi và đây là
kinh nghiệm cá nhân của một người đă đi
qua:
Sau khi kết quả
thử nghiệm máu năm 1993, tôi đă lần lữa măi
cho đến giữa năm 1995 tôi mới bắt
đầu chửa trị v́ lúc đó gan tôi vẫn chưa
có ảnh hưởng ǵ (sau khi khám nghiệm gan biopsie).Bác
sĩ lúc đó muốn chửa cho tôi. Ông đă bắt tôi
phải tự chích cho ḿnh mỗi tuần 3 lần Interferon
Alpha 2B.
Cho đến năm đó,
1995 chỉ có Interferon Alpha 2B để chửa trị
bệnh Viêm gan “C” nầy. Ảnh hưởng phụ (side
effects) của lọai thuốc nầy rất cao.
Để tránh bớt sự đau đớn (pain), Bác
sĩ lại cho thêm tôi Tylenol để tôi có thể dùng
để giảm cơn đau. Sau mỗi tháng chích như
vậy tôi lại phải đi thử máu một lần
để xem vi khuẩn (virus) có xuống hay không! Hằng
tháng thử như vậy, vi khuẩn xuống rất
đều, nhưng sau khi một năm đằng
đẳng chích như vậy và sau 6 tháng nghỉ, tôi đi
thử máu trở lại th́ vi khuẩn đă trở về
như xưa (relape)! V́ lọai (Type) vi khuẩn (virus) mà tôi
đang cưu mang quá cao (Type 1B) nên sự chửa trị
rất khó khăn và lúc đó thật ra cũng không có
một lọai thuốc nào khác hơn để chửa
trị. Tôi cảm thấy chán nản và tôi đă nghỉ
chửa trị từ đó.
Vào năm 1999, sau khi gặp
một vị Bác sĩ khác, Ông ta đă hứa với tôi là
sau khi Ông ta đi một Hội nghị về bệnh Viêm
gan ở Chicago về để xem có cách chửa trị nào
khác hơn không. Tôi vẫn c̣n chán nản, nhưng v́ cảm
thấy việc chửa trị là cần thiết cho
tương lai ḿnh cũng như gia đ́nh nên vào năm 2001
tôi lại đến gặp vị Bác sĩ nầy một
lần nữa và ông ta cho tôi biết là hiện nay đă có
một cách chửa trị khác và Ông hy vọng rằng
việc chửa trị cho tôi có thể thành công.
Vị Bác sĩ mà tôi đi
rất có lương tâm, Ông cho tôi biết việc chửa
trị rất là khó khăn và tùy thuộc rất nhiều
vào sức khỏe của tôi. Trước khi chửa
trị cho tôi, Ông đă cho tôi thử nghiệm tất
cả những ǵ cần thiết để Ông coi xem cơ
thể của tôi có chịu đựng nổi hay không. Ông
đă cho thử:
Máu: Hồng huyết cầu, Bạch huyết
cầu, bao nhiêu vi khuẩn
Và những thứ cần
thiết khác về máu mà tôi không rơ lắm.
Bao tử và ruột.
Nước tiểu
Họat động của
gan (liver function) và biopsie.
2.
Chuẩn
bị cho Gia đ́nh, người thân:
Như tôi đă đề
cập ở trên, việc chửa trị Bệnh gan “C”
không phải chỉ ảnh hưởng đến chính
bản thân bạn mà c̣n cho cả Gia đ́nh và người
thân bạn nữa. Những lư do chính đáng nhất là:
·
Bản
thân bạn mệt mỏi v́ thuốc, v́ công ăn việc
làm và môi trường xung quanh làm bạn lúc nào cũng cau có,
khó chịu.
·
Bên
cạnh đó, ảnh hưởng phụ của thuốc
làm cho bạn càng thêm mệt mỏi. Đau nhức cơ
thể, nhức đầu, uể ỏai, vàng vọt v́
thiếu máu.
·
Trong
người luôn luôn cảm thấy như ḿnh đang
cảm cúm.
·
Một
vấn đề quan trọng khác đó là bạn không
thể nào ăn uống được. Bạn rất
cần việc ăn uống v́ hai lọai thuốc mà
bạn đang chích và uống sẽ phá hủy rất
nhiều Hồng huyết cầu cũng như Bạch
huyết cầu của bạn. Nhưng miệng luỡi
bạn sẽ không c̣n thấy một cảm giác nào về
thức ăn (vị giác) do đó nhiều khi ngồi vào
bàn ăn bạn chỉ ngó qua rồi đứng dậy.
Điều nầy sẽ làm phiền bà xă bạn và con cái
không ít.
·
Nhưng
về khứu giác của bạn th́ rất nhạy bén. Tôi
nhớ không lầm, mặc dầu nằm cách Bà xă tôi
khỏang mười mét, nhưng khi bà bắt đầu
chuẩn bị bất kỳ món ăn nào, bà chỉ cần
lấy đồ ra là tôi đă biết ngay là bà đang
muốn làm món ǵ và tôi rất khó chịu khi biết
được là bà đang chuẩn bị những món
ăn đó. Nhất là những món ăn nào có tỏi và
hành.
·
V́
những nguyên do vừa nêu trên, chúng tôi thường có
những xích mích không đâu, nếu chúng tôi không chịu khó
cố gắng hiểu nhau hơn th́ đổ vở
về vợ chồng đă xảy ra.
·
Một
điều cần lưu ư khác mà riêng vợ chồng con cái
tôi rất may mắn đó là v́ tôi rất kỹ
lưỡng trong việc “giao hợp” với nhà tôi nên chúng
tôi đă đi thử máu cho nhà tôi, con cái tôi và điều
làm tôi sung sướng nhất đó là không một ai bị
truyền nhiễm cả!
· Xin nhắc lại một điều là Bạn phải cố gắng làm sao để có được một gia đ́nh êm thuận trong lúc bạn chửa trị. Bên cạnh đó bạn cũng nên cho bạn bè bạn biết được trường hợp của bạn để họ biết được và họ sẽ chia xẻ những khó khăn của bạn mà bạn đang đi qua. Đặc biệt về tôi là tôi có được một cặp vợ chồng mà người vợ đă đi qua trường hợp của tôi nên họ đă có kinh nghiệm và gải nghĩa cho những người bạn khác của tôi biết được những khó khăn mà họ đă đi qua nhờ vào đó nhà tôi và bạn bè hiểu cho tôi nhiều hơn. Một ví dụ mà tôi đă đi qua đó là bạn bè mời tôi đi ăn ở restaurant mà tôi chẳng ăn uống ǵ được cả, nhưng họ đă hiểu cho tôi.

Thật sự đây là
lần chửa trị thứ hai.
Sau đợt chửa
trị năm 1995 và 96, Bệnh viêm Gan “C” của tôi coi
như không thành công (relapse), mặc dầu có phần nào
chản nản và muốn bỏ cuộc, nhưng nhà tôi và
tôi cũng đă dùng những phương cách chửa
trị khác thuộc Đông y hoặc thuốc Nam qua
những lời truyền khẩu của bạn bè hoặc
tự làm lấy:
1.
Khỏang
giữa năm 1998, má vợ tôi về Việt nam, một
người bạn sau khi ở tù về đă tự
nghĩ ra phép chửa trị nhân điện và nhiều
phương thức dùng thuốc Nam khác, anh ta đă bào
chế thuốc lấy và anh ta đă làm cho tôi khỏang 6
tháng thuốc tôi phải uống hằng ngày. Mặc
dầu rất khó uống và phải sắc thuốc
hằng ngày, nhưng v́ tánh mạng, tôi đă phải cố
gắng hết ḿnh để ḥan tất uống sáu tháng
trời, nhưng sau đó đi khám nghiệm lại th́
số lượng vi khuẩn (virus) chẳng xuống chút
nào.
2.
Khỏang
giữa năm 1999, khi xuống California thăm viếng con
cái và nhạc phụ, nhạc mẫu tôi, sau khi đọc
báo và thấy những phương thuốc của
“Thầy Ba Cầu Bông”, tại đường Westminster,
Garden Grove(?) rất hay(theo như báo Việt Nam tại
California), tôi đă mua cả thảy vào khỏang $500.00
để đem về uống. Sau khi uống xong
(Khỏang 5 tháng trời!), đâu vẫn vào đó, việc
chửa trị chẳng mang lại kết quả khả
quan nào.
3.
Vào
năm 2001, tôi đi du lịch ở Trung Cộng,
người hướng dẫn du lịch cho chúng tôi
biết là tại Bắc Kinh có một Pharmacy về Đông
Y, mà hằng tuần sẽ có 7 vị Bác Sĩ nổi
tiếng của Trung Hoa về đó khám bệnh và cho
thuốc cho mọi người. Nghe thế, tôi đă không
ngần ngại đến đó thử xem, biết đâu
vận may của ḿnh lại đến! (Phước
chủ, may thầy!). Sau khi khám xong, Vị Bác sĩ đó
nói nhiều điều, tôi nghe cũng có lư nên không ngần
ngại mua Ba lọai thuốc khác nhau để đem
về uống. Tôi cũng phải cố gắng ḥan
tất việc uống tất cả ba lọai thuốc
nầy trong ṿng sáu tháng, tôi đi khám máu trở lại,
vẫn không có ǵ khác hơn.
4.
Ng̣ai
ra, Chị tôi khi về Việt nam cũng mang qua cho tôi
một lọai cây lá đó là: dây chó đẻ, dây nầy
mọc hoang trong rừng và người ta t́m thấy ở
Bảo lộc, Lâm Đồng.
Sau những lần cố gắng
chửa trị theo những phương thức mà tôi
đă nghe được từ bạn bè, từ
người nầy hay người khác, việc chửa
trị chỉ thêm tốn kém và cực khổ cho ḿnh
nhưng chẳng mang lại một thỏa măn nào!
Nói tóm lại, các cách chửa trị theo
kiểu thuốc Bắc hay thuốc Nam đều không
thể thành công được.
Tôi có ư muốn bỏ cuộc. V́ vậy
cho măi đến đầu năm 2002 tôi mới đi Bác
Sĩ để khám tổng quát tất cả trở
lại để coi thử thân thể ḿnh như thế
nào. Trong cuộc khám nghiệm nầy, kể cả khám
họat động của gan (biopsie), Bác sĩ cho biết
gan tôi đă có triệu chứng bắt đầu chai
cứng (cirrhosis) v́ vậy Ông cho tôi khám nghiệm tất
cả các bộ phận trong cơ thể tôi như đă
liệt kê ở trên để biết chắc rằng tôi
có đủ sức khỏe để theo đuổi
việc chửa trị trong nay mai.
Phương pháp chửa trị kỳ
nầy không khác với kỳ trước là bao nhiêu.
Mấy năm trứơc tôi phải tự chích cho ḿnh
hằng tuần 3 lần loại thuốc có tên là Interferon Alpha 2B phiá
trước bắp vế ở đùi trên, bên cạnh
đó phải uống thêm thuốc để ngừa
đau như aspirin hoặc tylenol, tùy Bác sĩ cho và sự
thích hợp của riêng ḿnh – có người uống advil.
Bên cạnh chích Interferon Alpha 2B, tôi phải uống thêm
một lọai thuốc khác: Ribavirin,
đây là lọai thuốc cực mạnh, làm cho bạn
đau đớn nhiều nhất và phản ứng
phụ nhiều nhất.
Tôi xin kể thêm về trường
hợp của tôi trong việc chửa trị, những ǵ
đă xảy ra cho chính cơ thể ḿnh:
Sau mỗi tháng chích và uống thuốc,
tôi phải đi thử máu ít nhất một lần
để Bác sĩ coi xem vi khuẩn “C” có xuống hay không.
Mỗi lần như vậy chỉ cần lấy một
ống máu. Thêm vào đó, cứ ba tháng lại phải
thử để coi xem hồng huyết cầu, bạch
huyết cầu lên xuống như thế nào và mỗi
lần như vậy họ lại lấy ít nhất 3
ống máu!!! Và cũng tùy vào kết quả thử nghiệm
máu, Bác sĩ sẽ cho bạn lên hoặc xuống số
lượng Interferon Alpha 2B và Ribaviron. Trường hợp
của tôi lúc ban đầu tôi phải uống 3 viên ribavirin
mỗi lần (2 lần một tuần), về sau 2 viên
mỗi lần v́ tôi thiếu máu quá nhiều. Bên cạnh
những lọai thuốc nêu trên, v́ quá thiếu máu, vào tháng
chửa trị thứ chín, bác sĩ đă cho tôi một
lọai thuốc để tăng Hồng huyết
cầu, đây là một lọai thuốc chích. Tôi chích hằng
tuần cũng ở phía trước bắp đùi trên. Nên
nhớ, mỗi lần chích như vậy, bạn nên chích
một tuần phía bên trái, tuần sau đó phía bên phải
và cũng nên chích vào tối Thứ Sáu v́ như vậy,
nếu thuốc có “hành”, bạn có th́ giờ để
nghỉ ngơi.
Nói tóm lại sự lên xuống số
lượng thuốc tùy thuộc vào sức khỏe, máu, cân
đo của bạn
Sau gần mười một tháng
chửa trị, bên cạnh ba lọai thuốc tôi nêu trên,
Bác sĩ c̣n cho một vài lọai thuốc khác nữa v́ sau
những khi thử máu, kết quả cho thấy có
những sự đổi thay trong máu và cần có một vài
lọai thuốc khác hỗ trợ. Thêm vào đó,
người tôi, da dẽ rất khô và ngứa, Bác sĩ
đă cho một lọai lotion đặc biệt để
sau khi tắm là bôi lên để giúp cho da đỡ khô.
Một hôm, nhà tôi thấy tôi quá xanh xao,
vàng vọt và rất yếu, nàng nói tôi thử đi Bác
sĩ trở lại để coi xem sức khỏe tôi ra
sao. Tôi đă nghe lời nàng, sau khi khám xong, Bác sĩ cho tôi
toa thuốc để về uống. Tôi ra đứng
sắp hàng để mua thuốc th́ cảm thấy
người bị xây xẩm, tự cảm thấy ḿnh
không c̣n sức đứng được nữa, tôi
mới nói với Pharmacist rằng: “I think I got in trouble”.
Người Pharmacist ngó tôi và mỉm cười. Tôi nghĩ
rằng ông ta tưởng tôi đùa giởn. Tôi ngó lui
về phía sau để t́m một chiếc ghế
để ngồi xuống nghỉ th́ tôi ngả lăn
(fainted) xuống luôn. Mặc dầu là ở trong một
Clinic, nhưng họ cũng không làm ǵ giúp tôi
được, họ đă phải gọi Ambulance và
chở tôi vào nhà thương ngay (Hospital). Tại đây tôi
đă nằm lại cả thảy 3 ngày và tôi đă
được truyền hai bịch máu. Lư do mà tôi xỉu
ngay trong văn pḥng Clinic là v́ Hồng huyết cầu
của tôi đă xuống quá thấp, thiếu máu quá
nhiều. Trung b́nh, máu trong cơ thể chúng ta có vào
khỏang 4 triệu đến sáu triệu hồng
huyết cầu trên một milliliter th́ máu tôi chỉ c̣n
lại một triệu hai trăm ngàn hồng huyết
cầu trên một milliliter! Bác sĩ mặc dầu biết
rằng Interferon và Ribavirin khi vào máu là sẽ phá hoại
rất nhiều hồng huyết cầu nhưng sự phá
hoại đó không thể nào lên đến cao như
vậy v́ thế họ muốn giữ tôi lại
để thử nhiều loại khác nhau để t́m xem
sự mất máu quá nhiều đó từ đâu mà ra. Bác sĩ
đă thử ruột, tim, bao tử, nước tiểu
để xem máu của tôi có bị thất thoát đi
chỗ nào khác chăng?
Ba ngày nằm ở bênh viện và đă
được chuyền hai bịch máu, mặc dầu
biết rằng máu của tôi đă lên cao trở lại,
vào khỏang ba triệu tư, nhưng bác sĩ vẫn
giữ tôi lại với mục đích theo dơi và thử
nghiệm. Cứ sáu tiếng đồng hồ th́ lấy
máu và thử đi, thử lại để biết
chắc rằng máu tôi vẫn giữ ở mức đó và
các kết quả của các thử nghiệm cho thấy
không có một bộ phận nào trong cơ thể của
tôi làm cho thất thoát máu. Bác sĩ tại bệnh viện
cũng không hiểu tại sao như vậy, họ đă
họp nhau lại để bàn cải về trường
hợp của tôi. Cuối cùng họ cho tôi về
đồng thời họ cũng liên lạc với vị
Bác sĩ chửa Viêm gan cho tôi và cho biết kết quả
của các cuộc thử nghiệm và cho Ông ta biết
họ không biết tại sao tôi mất quá nhiều máu và
họ cũng cho Bác sĩ tôi biết rằng một trong những lọai
thuốc mà tôi đang dùng “chống đối” lẫn nhau.
Bác sĩ của tôi theo đề
nghị đó và đă t́m hiểu thêm và cho tôi biết
rằng một trong những
lọai thuốc mà ông đă cho tôi uống, nó không hợp
nhau v́ thế nên tôi mới mất nhiều máu như
vậy. Ông cho tôi ngừng hết, không dùng một
lọai thuốc nào nữa. Tôi nghỉ chích và uống
(interferon và ribavirin) cùng tất cả các lọai thuốc
khác. Một tuần sau, ông bắt tôi đi thử máu
lại môt lần nữa để xem sao. Trong đợt
thử máu nầy cho thấy số hồng huyết
cầu của tôi vẫn giữ ở mức độ lúc
tôi xuất viện (ba triệu tư trên một milliliter).
Bác sĩ của tôi sau khi xem lại hồ sơ tôi th́
thấy rằng tôi đă chửa tổng cộng là
được mười một tháng nên ông cho tôi biết
là nếu tôi muốn, ông sẽ cho tôi nghỉ luôn, khỏi
phải chửa trị nữa v́ ông nghĩ với
mười một tháng chửa trị như vậy
cũng đủ rồi, hơn nữa trong tất cả
những lần thử máu cho thấy vi khuẩn trong tôi
không c̣n nữa (negative). Tôi nói với ông rằng, v́ quá
mỏi mệt, cực khổ cho chính bản thân và gia
đ́nh th́ tôi muốn chấm dứt, nhưng đó là ư
muốn của tôi c̣n việc chửa trị là của ông,
tôi không thể nào quyết định được. V́ thế ông nói với tôi là
để gíup cho Hồng huyết cầu của tôi có
dịp trở lại b́nh thường hơn, ông cho tôi
nghỉ hai tuần rồi sau đó thử máu trở
lại, nếu nó tương đối b́nh thường
th́ tôi sẽ tiếp tục trở lại để ḥan
tất viềc chửa trị. Sau đó tôi đă tự
chích và uống thêm mọt tháng nữa th́ việc chửa
trị chấm dứt.

Nói tóm lại, việc chửa trị
viêm gan tôi đă qua những giai đọan và những
ảnh hưởng của thuốc sau đây cần
phải được lưu ư:
·
Hai loại thích chính để chửa
trị: Interpheron Alpha 2B và Ribavirin
·
Thuốc để giảm đau
nhức: Aspirin hoặc Tylenol, hoặc Advil, hoặc ibuprofen,
benadril... (Tùy ư thích và thích hợp cho mỗi người,
nhưng nên nhớ rằng các lọai thuôc nầy có nguy
cơ cho gan nên không được lạm dụng).
·
Một khi mức độ hồng
huyết cầu xuống quá thấp, cần xin Bác sĩ
thêm một lọai thuốc ǵ đó để giúp cho máu
trở lại b́nh thường hơn. Thuốc nầy có
thể chích hoặc uống. Lọai mà tôi và một
người bạn tôi đă dùng đó là: Epogen (procrit)
của Johnson & Johnson hoặc phải uống thêm chất
sắt (iron).
·
Người luôn luôn bị ngứa ngáy,
da bị khô cần phải nói với Bác Sĩ để
xin một lọai lotion nào đó để thoa sau khi
tắm.
·
Cần
phải ăn uống rất nhiều để bồi
dưỡng. Mặc dầu không thể nào chịu
đựng nỗi các mùi vị của thức ăn
cũng như lưỡi bị tê cứng không c̣n một
cảm giác nào, nhưng phải ăn, càng nhiều càng
tốt.
·
Cần
phải uống nước thật nhiều, ít nhất
phải là 4 lít v́ khi bạn uống Ribavirin
vào, nếu không có nước sẽ rất nguy hại cho
bao tử của bạn.
·
Bạn sẽ không bị táo bón, nhưng
phân bạn sẽ bị cứng lại, đi cầu
rất là khó khăn, bạn cần phải dùng thuốc
để làm cho phân bạn đựơc mềm hơn,
dễ dàng cho việc đi cầu. Tôi đă dùng stool softener.
Lọai của hảng nào cũng được.
·
Khi tự chích cho ḿnh th́ nên chích một
tuần phía chân nầy th́ tuần tới phía bên khác, nhưng
đừng chỉ chích vào một chỗ mà nên chích rời
nhau ra, có như thế bạn mới có thể chịu
dựng nỗi 48 mũi kim vào hai bên đùi của ḿnh.
·
Hai lọai thuốc Interferon cũng như Ribavirin rất là mắc
mơ. Một lố thuốc chích Interferon có 4 b́nh nước, 4 b́nh thuốc bột, khi chích
cần phải được ḥa lẫn nhau (y tá hoặc Bác sĩ sẽ chỉ cho bạn cách thức phải làm
như thế nào và chích ở đâu) giá vào khỏang $1000.00 vào năm 2002, 2003. Thuốc
uống Ribavirin,
một b́nh là 100 viên, tùy theo sức khỏe và độ cân
(bạn cân bao nhiêu kilô) th́ Bác sĩ sẽ cho bạn
uống 1, 2 hoặc ba viên mỗi lần. Lọ thuốc
nầy vào khỏang $897.00. Thuốc để tăng
Hồng huyết cầu cũng lên đến $600.00 cho 4
ống.
·
Đây cũng giống như một
lọai Chemo therapy, tóc của bạn sẽ rụng hầu
hết. Tóc bạn sẽ bắt đầu mọc trở
lại sau khỏang 6 tháng đến 1 năm nhưng
rất chậm chạp.
·
Bạn rất cần sự gíup
đỡ của gia đ́nh, bạn bè trong việc chửa
trị. Họ sẽ giúp bạn an tâm để tiếp
tục theo đuổi chửa trị.
·
Việc “giao hợp” rất hiếm hoi
và cần lưu ư rất cẩn thạn trong việc “giao
hợp”.
·
Mất ngủ là việc rất b́nh
thường trong việc chửa trị. Riêng tôi không
bị mất ngủ và ngủ nhiều hơn. Bác sĩ
khuyên là, nếu mất ngủ th́ Bác sĩ sẽ cho thuốc
ngủ, nhưng bạn nên nhớ một điều là dùng
thuốc ngủ nhiều rất có hại cho gan.
·
Theo Bác sĩ nói th́ hai lọai thuốc dùng
cho việc chửa trị, phản ứng phụ lúc ban
đầu sẽ cao hơn và dần dần ḿnh sẽ quen
với thuốc và sẽ thấy dễ chịu hơn.
Nhưng với tôi từ khi bắt đầu cho
đến lúc chửa xong, những phản ứng rất
tương tự từ đầu đến cuối. Có
lẽ v́ tôi mất máu quá nhiều
V KẾT
QUẢ:
Sau đúng 48 tuần
liên tục chửa trị, trường hợp của tôi
đặc biệt v́ phải ngừng 2 tuần sau khi
nằm Bệnh viện, Bác sĩ cho tôi chấm dứt. Sau
đó Bác sĩ thử máu hoàn ṭan cho tôi (thouroughly). Kết
quả thử nghiệm coi như thành công (negative). Bên
cạnh thử nghiệm nầy, Bác sĩ c̣n cho bạn
thử để xem hành dạng (shape) của Bạch
huyết cầu của bạn như thế nào. Bạch
huyết cầu của tôi quá lớn. Nhưng
đó là
chuyện b́nh thường. Để biết
được bệnh t́nh có trở lại hay không
(relapse), cứ hằng 6 tháng tôi lại phải đi khám nghiệm
máu một lần. Lần đầu tiên tái khám máu sau sáu
tháng, kết quả cho biết t́nh trạng của tôi
rất khả quan. Bạch huyết cầu đă trở
lại b́nh thường, Hồng huyết cầu trở
lại b́nh thường, Vi khuẩn không c̣n thấy nữa
(negative). Da dẽ tôi bắt đầu hồng hào trở lại,
trường hợp của tôi hơi đặc biệt
nhanh chóng hồi phục là nhờ ở hai bịch máu mà tôi
đă được chuyền khi tôi nằm Bệnh
viện. Tóc của tôi bắt đầu mọc trở
lại nhưng không nhanh chóng cho lắm, nhưng xanh và
đen hơn xưa, ít bạc.
Vài ngày nữa, tôi lại
đi thử máu lần thứ hai sau mười hai tháng.
Tôi hy vọng rằng bệnh t́nh của tôi sẽ không c̣n
nữa.
VI NHỮNG
ĐIỀU CẦN LƯU Ư SAU KHI CHỬA TRỊ XONG:
Bác sĩ cho biết là
bềnh t́nh của tôi đă “cure”, không một vị Bác
sĩ nào sẽ dám nói với bạn là bệnh t́nh bạn
đă chấm dứt hẳn hoặc con bệnh của
bạn sẽ không trở lại nữa mà Ông chỉ có
thể nói là bệnh t́nh bạn chỉ “cure” mà thôi, v́ hai
vấn đề: Thứ nhất là khi thử máu th́ trong
máu bạn không c̣n vi khuẩn nữa (virus), thứ hai là vi
khuẩn có thể họat động lại bất
cứ lúc nào v́ thế việc kiêng cử sau chửa
trị và cố gắng giữ ǵn sức khỏe rất
là cần thiết. Bạn phải cố gắng ǵn
giữ thân thể ḿnh khỏe mạnh, nhất là không
được rượu bia, hút thuốc. Mặc dầu
biết vậy, riêng tôi mỗi ngày tôi vẫn c̣n hút
thuốc, nhưng rất ít, mỗi ngày tôi hút vào khỏang
3, 4 điếu. Tôi biết tôi cần phải bỏ
hẳn hút thuốc, nhưng như vậy đâu c̣n một
thú vui nào cho riêng tôi. Đây chỉ là cảm nghĩ của
tôi.
Tôi tự hứa ḿnh là có
dịp tôi sẽ chơi Tennis với con tôi, hoặc chơi
bóng chuyền. Nhà tôi cứ trách tôi lười biếng,
nhưng thật ra tôi chưa có dịp.
Cho đến ngày nay (sau
một năm chửa trị thành công), việc ăn
uống của tôi đă trở lại b́nh thường,
nhưng đầu lưỡi phía trước của tôi
vẫn c̣n tê dại! Tôi đă biết thưởng thức
trở lại những món ăn ngon, nhưng vẫn không
bằng trước khi tôi bước vào chửa bệnh.
Tôi xin cảm ơn nhà tôi,
con cái tôi và bạn bè tôi đă phải chịu
đựng (put up) với tôi trong một năm dài
đằng đẵng.
Trước khi chấm
dứt bài viết nầy, tôi mượn hai câu thơ mà
một người nào đó đă dịch ra từ Tô
Hiệu hoặc Tô Đông Pha(?):
“Quê hương khuất bóng mây
mờ
Ḷng người viễn
xứ bao giờ mới nguôi”.
Nguôi
ngoai sao được khi bên ḷng vẫn c̣n canh cánh biết
bao nỗi niềm.
Xin cảm ơn em và các con, Viết xong
ngày 14 tháng 3 năm 2004 tức ngày 24
tháng 2 năm Giáp Thân Nguyễn
C2