Vàm Cỏ Đông ta gọi thầm em đó
Giòng sông trôi như suối tóc người tình.
Yêu say đắm, tên em, ơi! Vàm Cỏ.
Bóng hình xưa và một thuở đao binh.Em hiền hòa gọi bốn mùa vang vọng.
Để trái sầu rớt rụng xuống lòng ta.
Màu áo ai trên Cầu Quan đổ bóng
Bên kia sông, trong nắng xế chiều tà.
Em bao dung trong lời kinh xóm đạo.
Xoa giận hờn vào bóng mát Tha La.
Ta yêu em bằng tình yêu khờ khạo,
Sông ơi sông! Vàm Cỏ của lòng ta.
Em muộn phiền trong lữa đời ly loạn,
Đem nhớ thương vào khúc hát quân hành,
Gởi yêu thương lên vai người lính trẻ,
Nhớ Trảng Bàng chiều sương khói mong manh. |

Thương Đức Hòa những ngày ta đụng trận,
Về Lộc Giang lấy chút nắng yên bình.
Trao nụ tình cho Hiệp Hòa thương nhớ,
Hương mía đường và duyên nợ ba sinh
Gởi cho anh, chút tình... thêm chút nữa,
Hương hoa cau, hoa bưởi ngát không gian
Ôi! thơm quá vườn ai mùi vú sửa,
Mùi sầu riêng thoảng gió chuyễn mùa sang.
Mùa Xuân xưa, nát tan đời lính trân.
Em yêu ai câm nín giữa trời quê.
Em thương ai mang kiếp đời lận đận.
Vàm Cò ơi! Biết có đợi ai về.
|
Về làm chi, sông xưa buồn lên tiếng,
Còn lại gì trong khúc nhạc chìm sâu,
Vì: Nhật mộ hương quan hà xứ thị,
Nên: Yên ba giang thượng sử nhân sầu.*Và mùa hè nắng vàng trên sông
nhỏ.
Em só còn soi bóng rặng dừa xanh,
Ngôi trường xưa vẫn còn màu ngói đỏ?
Như màu hoa phượng vỉ sân trường anh.
Rồi mùa Thu gọi mùa Đông thương nhớ,
Ngôi giáo đường im bóng giữa rừng cây.
Em có còn nghe lời kinh sớm tối
Thương chim xưa giờ đang sống xa bầy.
Bao nhiêu năm? Trái sầu còn rớt rụng.
Trên mãnh đời trơi nổi kiếp viễn phương,
Mơ về em, sông ơi! ngày dậy sóng.
Thuyền sẽ về trên giòng sông yêu thương,
Thuyền sẽ về trên giòng sông quê hương.
Seattle vào Thu 99
Lê Tấn Dương
* Trích trong bài Hoàng Hạc Lâu của Thôi
Hiệu (Đường Thi)
Thi sỉ Tản Đà dịch như sau:
Quê hương khuất bóng hoàng hôn,
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai. |