Ca Dao Tục Ngữ
Trong Chế Độ XHCH
Ca dao , tục ngữ hay thơ vè vẫn được truyền
tụng trong người dân Việt khắp nơi trong nước sẽ cho chúng ta thấy người dân
nghĩ gì về XHCN , về thiên đường CS
Dân ùn ùn bõ nước ra đi. Muốn giành một chỗ trên chiếc ghe nhõ, phãi chạy cho ra
mấy "cây" vàng; thế nên.
Ra đường thì trồng cây nhớ bác,
về nhà thì đếm bác mua cây,
Xuống tàu thì trao cây theo Bác,
Lên bờ thì cho Bác leo cây.
Đãng CS có thái độ giã nhân giã nghĩa đối với việt kiều
Người đi Đảng gọi Việt Gian
Vượt biên trót lọt đổi sang Vịêt Kiều
Việt minh , việt cộng, việt kiều
Trong ba việt ấy, đảng yêu việt nào?
Việt minh thì tuổi đã cao.
Việt cộng ốm yếu xanh xao, gầy còm.
Việt kiều như gái còn son,
Đảng yêu, Đảng quý như con một nhà.
Nạn mãi dâm tràn lan khắp thị thành đến thôn quê. Xuống Cần Thơ, muốn giải trí,
khách tìm xuống bến Ninh kiều, nơi dựng tượng HCM. Hai câu thơ rất gợi hình sau
đây :
Chiều chiều dạo bến Ninh kiều
Dưới chân tượng Bác, đĩ nhiều hơn dân,
Và người dân tỏ sự căm thù tham nhũng, đàn áp, sách nhiễu :
Công an , thuế vụ, thủy lâm,
Trong ba thằng ấy ta đâm thằng nào,
Kính thưa chiến sĩ đổng bào,
Cã ba thằng ấy thằng nào cũng đâm.
Chế độ ưu việt !!!
Việt nam dân chũ cọng hoà
Đồ đạc bán trước, cữa nhà bán sau.
Có đói thi cứ ăn rau
Đừng ăn thịt cá mà đau dạ dày....
Mô tã thầy giáo thiếu thốn đói rách thật thê thảm :
Thầy giáo lĩnh lương ba đồng,
Làm sao sống nổi mà không đi thồ ?
Thầy giào mà lại đi thồ !
Làm sao xây nổi cơ đồ Việt Nam ?
Mô tã thầy giáo xã hội VN đón tết :
Chiều ba mươi thầy giáo tháo giầy ra chợ bán.
Sáng mồng một, giáo chức dứt cháo đón xuân sang .
Trích từ "Vận Nước Nổi Trôi"
Của Phạm Ngọc Lũy
Còn tiếp